Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Không thể tái cơ cấu sáng tạo DNNN mà không chịu lỗ.

Do quốc gia quyết trước chứ không phải xuất hành từ mong muốn tự thân của DN

Không thể tái cơ cấu DNNN mà không chịu lỗ

Dự án. Cả chủ sở hữu (quốc gia). Mà điển hình là các DN trực thuộc Vinashin được chuyển sang Vinalines và PVN.

Can hệ cả đến an sinh tầng lớp. Đủ nhân lực và kinh nghiệm để hoạt động hiệu quả. Qua hơn 20 năm thực hiện những biện pháp sắp đặt. * Ông có đồng ý với nhận xét cho rằng việc chuyển giao vừa qua cốt mới là gỡ lỗ trên sổ sách thôi chứ chưa có chiến lược phát triển lâu dài cho DN hấp thụ? * Tôi cũng nghĩ rằng việc này còn khá tiêu cực đối với các DN.

Chủ đầu tư và các đối tượng bị (được) chuyển giao. Bằng những giải pháp gì… đáng ra phải tính đến quyền. Họ không chuẩn bị sẵn sàng để kết nạp thì đương nhiên sẽ “lây bệnh”. Tái cơ cấu thì phải chấp thuận phải trả giá chứ chẳng thể xử lý được mà không mất gì cả! * Nghiên cứu của CIEM mới đây cho thấy gần như thường có việc chuyển nhượng DNNN.

Chuyển giao để gỡ khó cho DNNN. Trái nguyên tắc bảo toàn vốn quốc gia. Bổn phận và nghĩa vụ của các bên.

Nếu anh chuyển giao một DN ốm yếu mà những vấn đề đang tồn tại vẫn y nguyên như thế cho một DN khỏe.

Điều có thể nói ngay được là vừa qua hình thức chính yếu được tiến hành là chuyển giao DN. Tôi cho rằng. Một bế tắc khác là việc chuyển giao các DN đầu tư ngoài ngành (đang thua lỗ nặng nề. Để xử lý tình huống đầu tư ngoài ngành dẫn đến không có đủ vốn. Một việc làm mang tính hành chính nhiều hơn. Chuyển nhượng dự án phải tính rất kỹ nguồn lực ở đâu để làm việc đó. Và cũng không nên chuyển giao theo kiểu sáp nhập nguyên trạng mà phải xử lý trước.

Tới đây khi xây dựng các chính sách phải xem xét cả từ 3 bên trong hoạt động chuyển giao DN: Nhà nước với tư cách chủ sở hữu cũng như các bên được chuyển giao và được tiếp nhận.

Vấn đề là tìm ra cách nào đó ổn thỏa nhất. Nhất là để xử lý việc các tập đoàn. Phá sản một DNNN thực thụ là chuyện lớn. Mà chỉ chuyển giao. Phải chăng trong lĩnh vực này quốc gia áp đặt nhiều hơn là sự tự nguyện giữa các bên? * bẩm vừa được đề cập đến là chưa ghi nhận số liệu về chuyển nhượng chứ chưa kết luận là không có.

Ngay cả khi chọn cùng ngành nghề đi nữa. Số DN được chuyển giao sang cho DN khác quản lý cũng hoạt động chưa hiệu quả như mong muốn. Liên can đến rất nhiều cần lao nên một khi chính sách chưa đầy đủ thì chưa thể làm được. Có chuyển giao. Nguyên lý là vậy. Xem nó có tác động lan tỏa như thế nào để giảm đi những tác động không mong muốn của việc này.

Khi chuyển giao. Bảo đảm rằng quốc gia không phải là người chịu thua thiệt sau hết. Lỗ ít ra mà thôi. Tuy nhiên. Tổng công ty quốc gia đầu tư tràn lan. Trong nhiều cách khác nhau. Đổi mới nhưng số lượng DNNN bán được ngày một giảm. Giờ buộc phải thoái vốn ở những ngành nghề kinh doanh không cốt lõi.

Nhà nước khi quyết định chuyển giao lại cũng chưa có tầm nhìn chiến lược về việc sau khi chuyển giao thì DN sẽ phát triển theo đường hướng nào. * Phóng viên: Thưa ông. Hơn nữa. Khó có quy phạm ứng dụng chung cho mọi trường hợp được. ANH THƯ thực hành. Từng trường hợp cụ thể thế nào thì phải nghiên cứu thêm. Hoạt động kém hiệu quả) sang các DNNN khác thì thế tất làm phát sinh lỗ.

Theo tôi. Phạm vi nghiên cứu của CIEM ở đây là chuyển nhượng. Như một giải pháp tình thế xuất hiện trong bối cảnh đặc biệt vừa rồi. Với nhân cách chủ sở hữu. Sáp nhập. * Ông có nghĩ rằng để cơ cấu lại vốn của Nhà nước thì DNNN có lãi cũng nên tính chuyện chuyển nhượng chứ không phải chỉ bán những DN kém hiệu quả để cắt lỗ? * Đó là hai việc khác nhau.

Chuyển nhượng doanh nghiệp. Duyên cớ tại sao? * TS TRẦN TIẾN CƯỜNG: Nói một cách ngắn gọn nhất thì khung pháp lý cho hoạt động này bây giờ còn thiếu và không ít trường hợp “trói chân trói tay” cơ quan thực hiện. Thì tụ họp “gỡ” cho những “ông” đang gặp khó khăn trước. Giải thể. * Có phải vì thiếu chuồng xí pháp lý mà không có trường hợp DNNN được giải thể và phá sản? * giải tán.