Chào chuyên mục. Thật sự lúc này em đang rối bời, không biết phải làm thế nào. Em không hiểu nổi đó có phải là tình yêu không nữa, hay chính em cũng đang bị anh lợi dụng. Chỉ là, em đã yêu anh quá nhiều. Mà con gái khi yêu thì thường không tỉnh táo. Chuyện là như thế này. Em là con gái út trong nhà, được ba mẹ cưng chiều từ nhỏ dù gia đình em cũng không ấm no gì. Em tốt nghiệp cao đẳng, có việc làm ổn định và quen anh. Anh là dân xây dựng, chúng em cùng quê, anh hơn em 10 tuổi nhưng cũng chẳng khác xa mấy về cách nghĩ. Lúc mới quen nhau, anh ân cần chu đáo với em lắm. Chúng em có đã có khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau, cứ tưởng như không chia lìa. Sau đó anh đòi cưới nhưng lúc đó em đang chuẩn bị tốt nghiệp nên em muốn cứ để thời kì nữa rồi tính đến chuyện hôn nhân. Lúc ấy, anh cứ dồn ép mãi nhưng do em kiên quyết nên anh cũng đành chịu nhũn nhặn. Chuyện là như thế này. Em là con gái út trong nhà, được ba mẹ nuông chiều từ nhỏ dù gia đình em cũng không giàu có gì. (Ảnh minh họa) Thấm thoát mà cũng đã 2 em và anh yêu nhau. 2 năm không phải là thời gian quá dài cũng không phải quá ngắn đối với thanh niên nam nữ yêu nhau thời hiện thời. Lâu dần thì tình cảm cũng nhạt, anh không còn ngày nào cũng 2,3 lần gọi điện hỏi thăm em nữa, có khi một ngày chẳng thấy anh đâu không biết anh làm gì, ở đâu? Công việc anh cũng bận rộn thật nhưng không phải là không có thời gian dù 2 phút đồng hồ để gọi điện cho em. Em cũng trách anh nhiều lắm nhưng dần cũng quen với thái độ vô tâm thờ ơ đó. Anh cũng rất ít khi đưa em về nhà. Em muốn anh tự nguyện nên cũng ít khi đề cập đến chuyện đó. Nhiều khi em thắc mắc có hỏi thì anh nói công việc anh bận lắm, đám giỗ anh cũng chỉ tranh thủ về xíu thôi chứ cũng không có thời gian. Anh nói vậy thôi em cũng chẳng cạnh khóe anh làm chi. Dù vậy nhưng 2 đứa vẫn có những lúc hạnh phúc ấm êm, lúc cãi vã chia tay lên xuống và rồi mọi chuyện cũng qua. Do đã bước qua ngưỡng 30 nên anh rất muốn có được mụn con. Hiện giờ em đã sẵn sàng để làm một người vợ nhưng anh lại cứ lần khân chuyện cưới xin, nói muốn có con trước rồi cưới sau. Cũng vì thương anh nên em cũng không muốn sau này phải có cảnh cha già con muộn nên cũng xuôi xuôi theo ý anh dù lòng không muốn lắm. Em cũng có vài lần nói là cưới về rồi mình tính tới chuyện con cái cũng chưa muộn, nếu lo sợ thì hai đứa cứ đi khám cho chắc nhưng anh cố định không chịu, nói hai đứa khỏe mạnh không việc gì phải đi khám này nọ, có con trước rồi cưới. Em đang rất rối, mong anh chị viện trợ khuyên em nên làm sao cho đúng. Em thực tâm cảm ơn. (Ảnh minh họa) Anh cứng nhắc lắm nên em cũng không tranh cãi nhiều. Sau hơn nữa năm cho đi cái quý giá nhất của đời mình thì hiện em đã có thai khoảng được hơn tháng. Nhưng đau lòng hơn lại rơi vào thời điểm gia đình anh đang có chuyện buồn. Anh hai của ảnh đang rơi vào vụ kiện tụng trong làm ăn và phải đang bị tạm giam. Anh thì cứ lần hồi chưa muốn nói chuyện em có thai với gia đình để người lớn hai bên giải quyết. Thật sự một thân một mình lần đầu bầu bí, em cũng thấy lo âu không biết phải làm sao khi không có mẹ bên cạnh. Anh thì nhạt hoét, chẳng thấy quan tâm động viên gì em cả. Em có gọi thì anh qua, còn không thì thôi, chẳng thấy hỏi tới thì anh lại bảo công việc bận rộn. Thật sự em rất mỏi mệt, lại còn đang chịu cảnh ốm nghén. Nhiều lần em dọa anh là không lo lắng, không thưa chuyện với gia đình thì em sẽ bỏ cái thai, chứ một thân một mình em không biết xoay sở như thế nào. Em không muốn tiếng là để ba mẹ em hổ ngươi với cõi tục. Lúc đó anh la em không được nghĩ suy bậy bạ, để cho anh thời kì, anh lo xong chuyện anh hai rồi anh về nói chuyện với gia đình. Nhưng chuyện bầu bí thì đâu để lâu được, mỗi càng ngày càng lớn mà em thấy chuyện anh hai anh không đâu vào đâu hết. Em lo lắm, cứ hối thúc mãi nhưng anh thì cứ ậm ừ cho qua chuyện. Em đang rất rối, mong anh chị viện trợ khuyên em nên làm sao cho đúng. Em thật tâm cảm ơn. Mong sớm nhận được thư phúc âm của anh chị. Em thật sự đang bế tắc hết sức. |